Mùi của Tết

Trời lất phất mưa phùn. Cụ ông chậm dãi tản bộ trên hè với áo măng tô, mũ nồi và tay cầm bó hoa với vài bông lay ơn, vài bông violet, vài bông thược dược đủ mầu. Dòng người tấp nập hối hả qua lại, người thì hoa, ngừoi thì đào, người thì bó lá dong, người thì bó lá thơm để tắm… Thi thoảng vài quả pháo tép kêu lẹt đẹt, mùi thơm theo khói lan nhanh. Loa phường văng vảng những ca khúc về mùa xuân và không thể thiếu “Làng Lúa, Làng Hoa” do NSND Thanh Hoa hát… Đó là tất cả những âm thanh, hình ảnh, và mùi vị của những ngày giáp tết xưa mà có lẽ không người HN nào không nhớ thậm chí lưu luýến bởi tết nay khó gặp.

Bỗng dưng sang nay ra đường cũng thấy được cái cảm giác này. Cảm giác ngày giáp tết của thế kỷ trước (nghe ghê nhỉ) Một chút mưa phùn hơi bẩn nhưng nó là không khí của mùa xuân, thấp thoáng trên hè bác trai, bác gái dắt nhau đi chợ về, bác trai cũng áo măng tô, mũ nồi tay cầm bó violet. Loa phường hôm nay cũng vui tính bật “Làng lúa, Làng hoa” (có lẽ từ ngày chuyển về đây, hôm nay lần đầu nghe thấy loa phường đấy). Chỉ thiếu tiếng pháo, mùi khét khét của pháo và dòng người kia thay xe máy bằng xe đạp, ôtô bằng tầu điện là giống lắm đấy. Thấy là lạ khi bước qua thế kỷ này không còn nhiều cái không khí của ngày tết nhưng thời khắc giao thừa thì có chút chút…vậy mà năm nay thiệt nhiên không luôn cho tới mấy ngày gần đây thi thoảng mới có chút chút cái không khí tết thoáng qua rồi thôi…có lẽ năm nay lỗi mùa, cộng them nhịp sống công nghiệp hóa, hiện đại hóa, nhận thức con người, hoàn cảnh sống… cũng đã ít nhiều làm mai một đi những giá trị của Tết cổ truyền nên dần dần không còn thấy được hương vị của tết xưa.

About the author